Bài học cuộc sống thấm thía từ câu chuyện "Tại sao phải đón nhau ở sân bay?"

Ai trong đời cũng có những chuyến đi, kể cả em bé mới chào đời thì hành trình kỳ diệu nhất chính là cách chúng đến với thế giới này. Chúng ta háo hức khi đi đến một nơi nào đó để du lịch, nghỉ ngơi, công tác, gặp gỡ bạn bè… nhưng khi trở về, điều mọi người mong ước nhất là gì? Chắc chắn ai cũng chỉ nghĩ đến người thân, gia đình, mỉm cười khi biết rằng có ai đó chờ mình ở ga tàu, sân bay, hay đơn giản là bên lề đường để cùng ta về nhà.

Chờ đón ai đó là một việc làm rất đơn giản, nhưng nó lại mang ý nghĩa lớn, dễ khiến người ta xúc động, biết ơn. Cảm giác ấy rất nhiều người hiểu, đặc biệt là đối với những người thường xuyên phải đi xa. Cư dân mạng đang truyền tay nhau câu chuyện rất ấm áp của một bà mẹ trẻ, nói hộ nỗi lòng của hàng nghìn người, đó là những tâm sự băn khoăn trong khoảnh khắc ngỡ ngàng giữa sân bay, nhận ra chẳng ai tới đón mình. Câu chuyện được share trên nhiều trang fanpage, chưa rõ ai là chủ nhân, nhưng xúc cảm mà nó truyền đến mọi người thật sâu sắc và thấm thía:

“Tại sao phải đón nhau ở sân bay?

(bài viết này tôi đặc biệt gửi tặng một người bạn, hy vọng bạn có thể đọc được và rút ra điều làm cuộc sống bạn vui vẻ hơn)

Tôi bay về sau chuyến công tác. Trên máy bay ngồi cùng một chị rất dễ thương. Khi máy bay hạ cánh chị có hỏi tôi "Có ai đón em không?". Tôi mới chợt nhớ đến chồng dặn "Lúc xuống sân bay em cứ bắt taxi về, đừng có mà mặc cả". "Không có ai ạ" - tôi trả lời.

Xuống sân bay cậu em trai đến đón chị gái mình và cho tôi đi nhờ một đoạn, đến chỗ hai chị em phải rẽ hướng khác thì tôi xuống xe.

đón nhau ở sân bay
Những chuyến bay luôn đem lại cho chúng ta trải nghiệm, bài học cuộc sống mới.

Trời mùa đông gió rất buốt, tôi tay xách nách mang đột nhiên cảm thấy tủi thân quá. Tại sao lại không có ai đón mình, tại sao trước kia tôi cũng không để ý những chuyện như thế này. Đứng một hồi không thấy có chiếc xe taxi nào đi qua, tôi mới hiểu ở đoạn này không bắt được xe. Tôi đi bộ về phía trước có một trạm xe buýt, tôi chen lên chiếc xe đông đúc và về đến nhà. Mở cửa ra tôi chỉ kịp đẩy mấy vali vào rồi ngồi bệt xuống đất vì mệt. Chồng tôi đang ngồi máy tính bận cứu thế giới nên không thể ra đỡ đồ cho tôi, nhưng anh ấy có chút phản ứng vì tiếng động tôi gây ra “Vợ yêu, em về rồi đấy à”. Tôi nằm bất động trên sàn. “Tôi đang làm cái quái gì với con người này?”. Tôi cũng biết anh ta sẽ nói đáng nhẽ em nên bắt taxi, đừng có tự tìm chuyện, anh ta sẽ nói là đêm hôm bắt anh ấy đi taxi ra tận sân bay để đón thật là điên rồ, rằng nếu có xe riêng thì tất nhiên anh ta sẽ làm như vậy, và tôi chỉ đang kiếm cớ để cãi nhau thôi. Mọi thứ nghe có vẻ rất có lý, duy nhất chỉ trong tim tôi có cảm giác sai sai”.

Phụ nữ rất nhạy cảm, nên khi họ cảm thấy sai, thì nghĩa là 99% không đúng. À, đấy là nói trên phương diện cảm xúc nhé. Người vợ trong câu chuyện trên đã trải qua khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc đời, khi nhận ra mình luôn cô đơn khi trở về sau những chuyến bay. Bao lâu nay chị thường không để ý, vẫn một mình làm mọi việc, lặng lẽ đi rồi lặng lẽ về, nhưng trong chuyến bay định mệnh ấy, chỉ một câu nói của người phụ nữ xa lạ đã khiến thời gian ngưng lại, đủ cho chị nhìn thấu mình đã bỏ lỡ điều gì.

Chị luôn mặc nhiên làm theo lời dặn “bắt taxi” của chồng, mà không nghĩ rằng đó là một điều thể hiện sự thiếu quan tâm. Đã bao lâu rồi chị không được trông thấy khuôn mặt vui mừng hạnh phúc, cùng vòng tay ấm áp của chồng đón chị về sau mỗi lần công tác? Mà hình như, chưa bao giờ chồng chị làm thế. Anh vẫn gọi chị là “vợ yêu”, vẫn hồn nhiên bảo chị tự đi từ sân bay về. Mà trong quãng thời gian chị vật lộn với đồ đạc lỉnh kỉnh, một mình bước trên đường vẫy xe, chồng chị ở nhà nằm chơi game. Tất cả mọi lý do đều là vô nghĩa, trong giây phút chị nhìn thấu sự vô tâm của chồng.

Tại sao hả các anh? Chưa nói đến chuyện vợ các anh mệt mỏi thế nào khi ngồi trên máy bay đi một chặng dài, rồi làm việc vất vả trước đó nữa, cứ cho là các bà vợ tự bắt taxi về cũng được, chẳng sao, nhưng khi vợ bước chân tới cửa nhà rồi, các anh cũng không thể chạy ra hôn vợ 1 cái, đỡ vali cho vợ. Đó có phải là một sự bất công không? Khi mà ngược lại, các anh đi chơi, đi làm, đi nhậu về, luôn luôn là vợ con đón anh từ ngoài cổng, cất áo cất giày, thậm chí chuẩn bị sẵn nước cho các anh tắm, cơm canh nóng hổi trên bàn.

đón nhau ở sân bay
Phu nhân Michelle thường dịu dàng chờ chồng trở về sau mỗi chuyến công tác.

đón nhau ở sân bay
Và ông Obama cũng bày tỏ sự quan tâm, tình yêu thương vô bờ dành cho vợ qua hành động y hệt.

Nhiều người trên khắp thế giới ngưỡng mộ vợ chồng Tổng thống Obama, đặc biệt là phái đẹp cực kỳ yêu mến ông Obama, vì người đàn ông bận rộn nhất nước Mỹ luôn dành thời gian đứng chờ vợ trên phi trường mỗi lần bà công du trở về. Phu nhân Michelle cũng vậy, bà luôn đợi chồng xuống máy bay, với nụ cười ngọt ngào trên môi dành cho chồng. Vị Tổng thống quyền lực bậc nhất thế giới còn làm được điều giản dị ấy, sẵn sàng gác công việc để đón chờ vợ, thể hiện tình cảm với vợ mọi lúc mọi nơi, tại sao các anh lại không làm được? Thét ra lửa trên đấu trường chính trị nhưng lặng lẽ đón vợ ở sân bay thì trông Barack Obama chẳng khác một ông chồng bình thường nào. Hình ảnh vị Tổng thống da màu chờ vợ xuống sân bay đã trở thành biểu tượng kinh điển khiến chị em xuýt xoa thần tượng. Các anh có hiểu được hành động nhỏ ấy cũng làm phụ nữ cảm động hết lòng không?

Có thể những bà vợ, bà mẹ sống vì gia đình thường không chú ý đến chuyện “đón đưa”, nhưng đó là điểm khác biệt rất lớn thể hiện tình cảm, sự quan tâm dành cho nhau đấy chị em ạ. Đừng bao giờ mặc nhiên cho rằng mình hi sinh là đúng, còn đàn ông được phép vô tâm. Phụ nữ chăm sóc gia đình, yêu thương chồng con, thì họ cũng có quyền được đối xử ngược lại giống thế, thậm chí các anh phải quan tâm vợ nhiều hơn nữa, vì họ rất dễ tổn thương dù là chuyện nhỏ nhất. Có thể họ không nói ra, nhưng họ sẽ buồn phiền. Phụ nữ là vậy, kể cả cố gắng mạnh mẽ thì bản chất tâm hồn họ vẫn yếu đuối. Còn đàn ông ư? Họ thường biện minh rằng “ôi giời, bọn tôi sinh ra để làm trụ cột gia đình, chứ không phải là để làm mấy việc thể hiện tình cảm này nọ”, họ cũng không giỏi chuyện bày tỏ cảm xúc. Lắm người mặc kệ bạn gái, vợ, thậm chí là mẹ mình loay hoay trong sự vất vả mệt mỏi sau những chuyến đi dài. Giống người chồng ở trên. Đúng là “sai sai”, như trái tim người vợ đã cảm thấy.

Anh chồng thì lý sự rằng đêm hôm chẳng ai đi ra sân bay để mà đưa đi đón về được, mất công, tốn tiền, chị vợ cũng nghĩ trong đầu như thế, cho rằng chồng mình đúng, đêm là lúc mọi người nghỉ ngơi nên tự về cũng không sao. Thế nhưng người phụ nữ ngồi cạnh chị suốt chuyến bay lại vẫn có em trai tới đón, còn cho chị đi nhờ một đoạn. Chứng tỏ rằng suy nghĩ lâu nay của chị là sai rồi. Đón hay không đón, đó là sự lựa chọn của mỗi người. Nhưng kết quả sự lựa chọn ấy, sẽ mang lại cảm xúc khác nhau. Một bên là ấm áp hạnh phúc, an toàn và đầy tình cảm gia đình. Còn một bên là trống trải, ngỡ ngàng, và cô đơn. Chị cô đơn trong chính tổ ấm của mình…

Chính vì giây phút nhìn thấu ấy mà người vợ đã đặt ra câu hỏi: Tại sao phải đón nhau ở sân bay? Nó không phải là đòi hỏi quá đáng, nó là sự mong đợi được quan tâm từ trái tim của người đi xa trở về, và là sự hồi hộp, nhớ thương của người ở nhà biến thành hành động bày tỏ tình cảm. Giữa hàng ngàn gương mặt xa lạ, lại bắt gặp được một dáng hình, nụ cười thân quen, đủ khiến trong lòng trào dâng xúc động vui mừng, muốn chạy ngay đến bên người thân, bạn bè đã chờ đợi mình bao lâu như thế. Hãy thử hình dung xem vợ mình ra khỏi cửa sân bay, nhìn thấy chồng con vẫy tay gọi tên ầm ĩ, cô ấy sẽ hạnh phúc đến nhường nào. Cả gia đình cùng trở về tổ ấm sau bao ngày xa cách, cuộc sống chỉ vậy thôi đã không còn gì mong ước hơn. Có tiền cũng chẳng mua được nhưng kỉ niệm chan chứa yêu thương ấy.

“Mấy tháng sau khi xem một chương trình thực tế về gia đình nhà Osborn, có cảnh mẹ bắt mấy đứa con vào xe taxi để đón bố đi công tác về, tụi nhỏ nghịch ngợm la hét đứa bé đứa lớn, đồ đạc lỉnh kỉnh, có một đứa nói phụng phịu: “Tại sao chúng ta cứ phải đi đón bố, sao bố không tự về?” thì mấy đứa kia nhại lại đúng giọng của bà mẹ: “Bởi vì chúng ta yêuuuuu bố” rồi cười khúc khích.

Lúc đó tôi mới hiểu, chúng ta đi đón người thân không phải vì những chiếc túi chiếc vali to và nặng mà chỉ đơn giản là vì chúng ta muốn như vậy, chúng ta muốn đón họ để ôm chầm lấy và nói là chúng ta rất vui khi thấy họ về. Nếu suy nghĩ logic thì tất nhiên việc đưa đón nhiều khi rất phiền phức, nhiều lúc có cảm giác không nhất thiết, vì tắc đường, vì chúng ta đang bận chơi game. Chúng ta có thể không đến bênh viện để thăm người ốm, chỉ cần chuyển phát cân cam cũng được, có thể không tổ chức những ngày kỷ niệm vì như vậy rất tốn kém và không cần thiết. Nhưng thật là ngốc nghếch hy vọng nhận được sự quan tâm khi bản thân mình hờ hững.

Bất kỳ một mối quan hệ nào cũng cần đến những nỗ lực và cố gắng để duy trì, bởi nếu cứ mặc kệ nó tự sinh thì nó sẽ tự diệt thôi. Chúng ta có người yêu người thân đâu phải để khi đi xa về “tự bắt taxi đi”, “tự tìm cách đi” hay "tự giải quyết đi, vì cái này đơn giản mà”. Ông bố Osborn trong chương trình kia là một người rất giàu, ông ấy có thể bảo xe riêng trở về đến tận nhà, nhưng mà sau một chuyến đi dài người đầu tiên ông ấy muốn gặp chắc hẳn không phải là ông tài xế mà là vợ con. Tôi tin chắc chúng ta ai cũng như vậy thôi, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng làm.

Nếu đối với bạn đón người mình yêu là phiền phức, là lãng phí tiền của và thời gian thì đối với tôi, tôi thích như vậy, tôi biết cái cảm giác khi có người đợi mình, cảm giác có ánh mắt tìm mình giữa đám đông trong phòng chờ. Và người thân nhất định phải là người đầu tiên tôi nhìn thấy sau một chuyến đi dài. Sự khác biệt là ở đó”.

Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy hạnh phúc xa xỉ lắm, nếu không giơ tay ra nắm giữ lấy, thì mọi thứ sẽ cứ chực rời xa ta mãi...

Previous
Next Post »
Thanks for your comment