Tôi và ông xã vừa cười nhau được 3 tháng. Vợ chồng son, còn đang tận hưởng biết bao nhiêu cái ngọt ngào lãng mạn thì bất ngờ gặp phải sự ngăn cản từ chính mẹ chồng của tôi.
Bà tỏ ra khó chịu khi hai vợ chồng tôi yêu thương, quan tâm nhau dù chúng tôi hạn chế việc thân mật trước mặt mẹ.
Có hôm, hai vợ chồng đi ăn đêm, tôi gặp mẹ dậy uống nước thì cũng có mời bà. Bà dù không ăn nhưng cũng khó chịu vì hai vợ chồng cứ quấn quýt tối ngày.

Mẹ chồng thường xuyên khó chịu vì hai vợ chồng tôi thân thiết. (Ảnh minh họa)
Buổi tối ăn cơm xong cũng thế, hai đứa dọn dẹp xong là muốn vào phòng thì bà cũng tỏ thái độ, ý muốn con trai ngồi phòng khách xem với mẹ hết bộ phim rồi mới được về phòng với vợ. Ngay cả chuyện hai vợ chồng chụp ảnh đăng lên Facebook cũng làm mẹ tôi thấy không vừa mắt. Bà còn thẳng tay block con trai, con dâu để đỡ "ngứa mắt".
Không chỉ tỏ thái độ, mẹ chồng tôi còn không ngại khích bác con trai: "Con chiều vợ con ít thôi, không là có ngày nó đè đầu cưỡi cổ con đấy".
Hôm ấy, buổi tối buồn buồn, tôi bảo chồng đi mua chè về rồi hai vợ chồng ăn. Chồng tôi cũng vui vẻ đi ngay. Thế nhưng, sự vô tâm của anh đã khiến mẹ nổi đóa. Sau khi cho chè ra hai chiếc cốc gọn gàng, anh hồn nhiên đi qua phòng mẹ rồi lên thẳng phòng của chúng tôi mà không mời bố mẹ một tiếng dù ông bà không đóng cửa.
Khỏi phải nói mẹ tôi giận cỡ nào, bà bù lu bù loa lên. Hết chê trách con cái vô tâm, thiếu ý thức, chuyện tối thiểu là mời bố mời mẹ cũng không biết lại còn ăn uống vụng trộm, mẹ chồng tôi còn mắng mỏ con trai ngu dốt, để cho vợ nó sai vặt như người ở.
Quả thực, sự việc nhỏ bé thế này, lúc vui vẻ mẹ có thể ngồi nói chuyện với hai đứa. Cách xử lý của mẹ khiến tôi thất vọng, chán nản vô cùng.
Mấy hôm sau đó, mẹ giận vợ chồng tôi, chẳng nói chẳng rằng lời nào dù hai đứa đã xin lỗi mẹ.
Không thể để tình trạng như vậy diễn ra thêm nữa, không khí nhà cửa đã quá căng thẳng rồi. Tôi nghĩ ra cách để hóa giải sự việc và nhờ chồng hỗ trợ. Chúng tôi vờ như cãi nhau một trận rất to, hai đứa khóa trái cửa phòng rồi lớn tiếng cãi cọ, mặc cho bố mẹ chồng ở ngoài gọi thế nào cũng không mở cửa. Chồng tôi còn giả vờ đập chiếc bình hoa trong nhà khiến mẹ chồng tôi sợ tái mặt.
Những ngày sau, hai vợ chồng cứ lầm lầm lỳ lỳ, mặt nặng mày nhẹ, chẳng ai nói ai câu gì, bố mẹ hỏi thì cả hai bảo: "Không có chuyện gì".

Tôi và ông xã vờ cãi nhau một trận lôi đình. (Ảnh minh họa)
Màn kịch tưởng đơn giản mà lại phát huy tác dụng cực kỳ hiệu quả. Mẹ chồng tôi gọi hai đứa ra nói chuyện:
- "Mẹ không biết hai vợ chồng giận dỗi nhau chuyện gì nhưng chắc cũng có liên quan đến chuyện của mẹ hôm trước. Mẹ nói thế để các con rút kinh nghiệm chứ cũng không ghét bỏ gì các con. Thôi đừng cãi nhau nữa, vợ chồng mới cưới phải vui vẻ, hòa hợp, lãng mạn đủ kiểu chứ sao lại to tiếng thế này".
- "Không phải đâu, mẹ dạy đúng đó ạ, chiều quá thì vợ sinh hư" – chồng tôi nói, diễn đạt như trong phim. Tôi cũng hùa theo: "Đàn ông mà như anh thì thật chẳng xứng làm đàn ông. Người ta yêu chiều vợ con còn chẳng hết, đây thì vô tâm, hời hợt, gia trưởng, lười biếng… Vợ nhờ vả một chút cũng khó khăn, em cũng phải đi làm, cũng phải kiếm tiền, còn lo chuyện nhà cửa nữa còn anh chỉ mải vui bạn bè, không quan tâm gì hết, động tí thì dỗi hờn, cãi cọ, đập phá…".
- "Hai đứa thôi nghe mẹ nói đây này. Chuyện gì cũng có cách giải quyết. Vợ chồng phải bảo ban, yêu thương nhau. Hai đứa làm hòa đi, hứa với mẹ là phải hòa thuận, nhớ chưa? Nếu không mẹ đuổi hết chúng mày ra đường đấy".
Chúng tôi đồng ý với mẹ, hai đứa lên phòng cười một trận đã đời vì nãy giờ liên tục phải nhịn cười.
Cũng kể từ đó, mẹ chồng không còn soi mói, khó chịu khi nhìn con cái vui vẻ, yêu thương nhau nữa. Hai vợ chồng tôi cũng rút kinh nghiệm, quan tâm đến mẹ nhiều hơn, người già, chẳng cần gì ngoài sự yêu thương của con cái.
Out Of Topic Show Konversi KodeHide Konversi Kode Show EmoticonHide Emoticon