Sau vụ đám cưới thành đám tang: Cuộc điện thoại, cái ôm nào cũng có thể là cuối cùng - Hãy yêu để không phải nói "giá như"...

Ngày hôm nay với tôi là một ngày vô cùng u ám, không phải bởi những cơn mưa dài dai dẳng, cũng không phải lòng nặng trĩu những tâm tư. Mà chính là cái màu chữ hỉ đỏ rực ấy, màu đỏ ám ảnh giữ bộn bề tan hoang, chết chóc. Có khi nào bạn lại rơi nước mắt vì những con người xa lạ? Cái sự sống mong manh ấy đáng sợ quá!

Sau vụ đám cưới thành đám tang: Cuộc điện thoại, cái ôm nào cũng có thể là cuối cùng - Hãy yêu để không phải nói giá như... - Ảnh 1.

Ảnh chụp hiện trường vụ tai nạn 12 người chết tại Quảng Nam

Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào cũng có thể sẽ là giây phút cuối cùng bạn được gặp người mình yêu thương. Hai chữ "cuối cùng" nặng nề như một dấu chấm hết tất cả mọi thứ trên cuộc đời. Và rồi, ta nhận ra, điều đáng sợ hơn cả cái chết là không còn được gọi tên nhau, chưa kịp nói với nhau những lời yêu thương nhất.

Vậy mà đôi khi người ta cứ chọn cách im lặng để giải quyết mọi thứ. Yêu không nói, tức giận không lên tiếng, mệt mỏi không sẻ chia. Và đùng một cái, vào cái ngày định mệnh như hôm nay, người ta phải im lặng với nhau mãi mãi. Có ai dám chắc tốt đẹp và bình yên sẽ theo ta được đến cuối cuộc đời?!

Nhìn cô dâu của vụ tai nạn thảm khốc ấy khóc ngất bên linh cữu chồng chưa cưới tôi chợt tưởng tượng ra, chỉ vừa mới đêm qua thôi cô ấy đã háo hức mong chờ một tương lai tươi sáng phía trước thế nào. Sống-chết chỉ cách nhau trong gang tấc, có đau đến nghẹt thở người ta cũng phải chấp nhận sự thật rằng mình đã mất người yêu thương mãi mãi.

Vậy mà đôi khi người ta có cơ hội sống tiếp mà sống với nhau hời hợt quá, coi sự tồn tại của nhau như một lẽ dĩ nhiên, chẳng trông, chẳng cầu. Đi qua những cuồng nhiệt của thuở ban đầu, sẽ có những giai đoạn tạm gọi tên là "bỗng dưng ta chán nhau", tình cảm vợ chồng trở nên nguội lạnh. Rồi những mối quan hệ xung quanh, mệt nhọc công việc làm ta chẳng buồn nói chuyện với nhau chứ đừng nói đến cãi vã hay tranh luận.

Sau vụ đám cưới thành đám tang: Cuộc điện thoại, cái ôm nào cũng có thể là cuối cùng - Hãy yêu để không phải nói giá như... - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Những bực tức dồn nén "nghĩ cũng tức mà thôi kệ, nói ra thì được gì, chẳng giải quyết gì được lại cãi nhau thêm, đau đầu". Chính vì chúng ta cứ cố gắng "nuốt trôi" những hiểu lầm, mâu thuẫn nhỏ nhất nên dần dà thành vợ chồng chán nhau. Chúng ta không tranh cãi nên chúng ta không thấu hiểu, chúng ta không chia sẻ nên chúng ta không thể đồng cảm. Mối quan hệ vợ chồng vô tình rơi vào ngõ cụt khi nỗi buồn cứ chất chồng theo năm tháng.

Đã có không ít những cuộc hôn nhân tan vỡ chẳng vì một lý do nào cả, không có người thứ 3, không bị phản đối từ gia đình mà chính những người trong cuộc không thể tiếp tục thấu hiểu nhau nữa mà tự buông tay. Giống như cách người ta thèm một cái pizza, họ bỏ công sức, tiền bạc, thời gian mà chạy đến cửa hàng ngon nhất để mua cái to nhất rồi chỉ cắn được một miếng, thỏa cơn thèm họ lại không tiếc mà vứt đi.

Chuyện tình yêu vốn dĩ không phải là của riêng một người. Cuộc sống sẽ tuyệt vời thế nào nếu ta biết yêu thương và trân trọng nhau. Bạn thử nghĩ xem, sau một ngày dài dành cho công việc bạn về nhà và vào bếp nấu nướng những món ngon nhất cho chồng con. Đó không phải trách nhiệm, đó là "ân huệ", là niềm vui mà cuộc sống ban tặng. Đừng lấy mệt mỏi của bản thân để đo đếm những mệt mỏi của người thân. Khi bạn không nói, không chuyện trò dù là mấy câu chuyện vụn vặt bâng quơ thì cả hai sẽ chẳng biết, chẳng hiểu và sẽ chẳng cần quan tâm. Lúc đó nhà còn là nơi bạn muốn trở về nữa không?

Những áp lực của cuộc sống hôn nhân nhiều khi làm người ta muốn dễ dàng thỏa hiệp và lúc nào cũng trong trạng thái "sao cũng được". Và rồi hai người vô tình đẩy nhau ra xa hơn, không còn cần nhau làm chỗ dựa. Cái triết lý "im lặng là vàng" tưởng chừng như luôn đúng nhưng lại là nguy cơ hủy diệt một tổ ấm gia đình. Đỉnh cao của những cơn giận là sự hòa giải ngầm vô điều kiện. Để rồi kết đọng lại là những ấm ức, bực tức triền miên.

Thực chất bạn không thể nghĩ rằng sự im lặng có âm thanh, âm thanh rất lớn. Đó là tiếng nấc từ trái tim vợ đang buồn tủi, đó là tiếng than thở từ sâu thẳm đáy lòng chồng. Tất cả cứ thế mà bị dồn nén, tổn thương lớn dần rồi một ngày nào đó bung tỏa như người ta xả lũ. Vô cùng đáng sợ và nguy hiểm.

Người ta vẫn nói: "tình yêu chẳng cần diễn đạt thành lời, chỉ cần một cái chạm tay, một ánh mắt nhìn là đủ hiểu tất cả". Nhưng đó chỉ là những cảm xúc nhất thời thuở mới yêu, nó quá xa vời với cuộc sống hôn nhân. Im lặng đồng nghĩa với chấp nhận, chịu đựng, hờn ghen, giận giữ và đôi khi là đơn phương chấm dứt tất cả.

Mỗi chúng ta đều sẽ có lúc có một sự cố chấp nhất định, vì cái tôi quá lớn và vì tốn thương quá nhiều. Nhưng nếu thật sự yêu, hãy cùng nhau bước qua tất cả, sống tận hưởng chứ không phải sống tồn tại. Bởi bất cứ cuộc điện thoại nào, cái ôm nào, câu nói yêu thương cũng có thể là cuối cùng. Hãy yêu thương hết lòng để không bao giờ phải nói hai từ "giá như..."

Previous
Next Post »
Thanks for your comment